Người bên tôi những năm tháng tuổi trẻ

44202298_2165754590159119_3296890022522781696_o.jpg
 

Ngay từ khi bắt đầu

Có nhiều người nói với tôi rằng Deto có một thứ vũ khí đặc biệt khi có 2 người founder gắn kết chặt chẽ với nhau. Tôi sẽ trả lời, đôi khi đúng, đôi khi không. Bạn có biết tới câu “Muốn nhanh thì đi một mình”? Đúng vậy có những quyết định sẽ rất nhanh chóng triển khai nếu bạn làm một mình, còn với chúng tôi để mua 1 cái thùng rác màu gì còn phải cãi nhau mất 1 tuần. Làm sao để dung hoà 2 cái tôi trong 5 năm quen nhau và 3 năm làm việc cùng nhau? Đã có những lúc tôi ước mình chỉ có 1 mình để không phải nghe tiếng thở dài của đứa cộng sự bên cạnh… Nhưng ngay từ khi bắt đầu, chúng tôi đã chọn đi cùng nhau.

14729340_1388892274512025_8194542702428548222_n.jpg

10/ 2014, Đức và tôi quen nhau trong 1 buổi chiều ở phòng tập Gym. Chuyện là 1 vài câu chuyện phiếm lúc xã dao kiểu 1 anh con giai muốn bắt chuyện với một cô gái. Lúc ấy Đức nói với tôi: “Mai tôi đi chụp ảnh mẫu, bà rảnh không? Đi với tôi?”. OK, đang rảnh. (Lúc đó đang học năm cuối ĐH Sư Phạm nên tỷ phú thời gian luôn). Vậy là có thêm 1 người bạn gần nhà. Tôi hay có thói quen tìm hiểu tất tần tật về người nào mới quen để biết họ thật sự là kiểu người như nào. Nghe hơi dị nhưng mà tôi sẽ kéo hết dòng thời gian facebook của người đó để biết cuộc sống của họ có hay ho không thì với cha nội này… Mấy ngàn cái ảnh, kéo không nổi. Social life dữ dội vậy ba =))) Tiếp xúc dần thì thấy bạn này thuộc kiểu người nhiều tài lẻ, lúc nào cũng tăng động và tuỳ hứng. Hát hay, nhảy giỏi, biết vẽ, biết design, biết quay phim, dựng phim cũng đẹp luôn, hoạt động năng nổ ở trường và đặc biệt thích spotlight vì bao nhiêu cái ảnh chụp có background thi thố tài năng đằng sau. Nói chung hỏi cái gì cũng biết qua mỗi tội không biết nên tập trung làm cái gì. Còn tôi một đứa theo nhận xét của bạn là tôi có tài năng tiềm ẩn? Tiềm ẩn theo ý hiểu của tôi lúc đó là chả có tài cán mẹ gì. Học thì cũng được, trường thì bình thường. Nhan sắc không có nhiều mà thủ đoạn thì cũng không có luôn. Vậy là tôi hâm mộ bạn lắm. Vì lúc ấy bạn giỏi hơn tôi nhiều. Sau đó Đức hỏi tôi:

-      Sau này bà định làm gì? 

-      Ai mà biết được, mai ăn gì còn chưa nghĩ ra!

-      Bà có sở thích không?

-      Tôi cũng thích vẽ vời, nhưng tôi không muốn làm hoạ sỹ hay artist gì cả, thích làm mấy công việc thủ công mà liên quan tới nghệ thuật, vừa cần não vừa phải lao động chân tay ý… Nhưng chưa hình dung ra đấy là cái nghề gì. 

-      Bà nên đi học đồ hoạ. Sau đó làm gì thì làm.

Đức là lí do để tôi phải cố gắng.

Những bài tập đầu tiên khi tôi nhập học Arena và trở thành Chị Mèo đầu xỏ nhất lớp D1311M.

Những bài tập đầu tiên khi tôi nhập học Arena và trở thành Chị Mèo đầu xỏ nhất lớp D1311M.

Vậy là tôi đi học với sự động viên của bạn. Tôi học điên cuồng để theo kịp, để rút ngắn khoảng cách giữa tôi và bạn. Tôi không muốn mình cứ mãi tệ như vậy. Bạn đã tin tôi có khả năng thì tôi phải có khả năng. Chúng tôi vẫn gặp nhau, cùng tập gym, cùng ăn mấy món sinh viên, thi thoảng nấu bữa nào ngon như thịt kho sẽ mời nhau qua nhà ăn cơm. Đức là lý do để tôi phải cố gắng. Nếu bạn biết chụp ảnh tôi cũng sẽ biết sửa ảnh, nếu bạn có thể ca hát, nhảy múa tôi cũng sẽ nấu ăn ngon và làm đồ handmade. Trong mắt tôi bạn là một tài năng.

Những ngày tháng tôi luyện cùng nhau

Screen+Shot+2019-04-14+at+4.38.41+PM.png

Thậm chí nếu bạn không làm tốt được việc gì đó tôi sẽ là người bù đắp còn lại. Nếu bạn luôn thoả hiệp tôi là người ra quyết định. Nếu bạn không thể lái xe hay băng qua đường dũng cảm hơn tôi sẽ chỉ cho bạn cách. Nếu bạn có 1 idea tôi sẽ là người lên kế hoạch. 

Dần dần tôi cảm thấy bạn như tấm gương phản chiếu vậy. Chỉ cần 1 người cố gắng thì người còn lại cũng sẽ thiện hơn mỗi ngày. 

2 năm sau chúng tôi bắt đầu với Food photography. Mọi thứ đều khó khăn nhưng chúng tôi đã rất kiên nhẫn với nó. 1 đứa vừa lấy 2 tấm bằng nhưng không muốn tiếp với nghề; 1 đứa sắp bỏ học năm cuối để chụp ảnh. Tôi vẫn còn nhớ mình góp từng đồng thiết kế banner để 2 đứa mua chung 1 con lens pancake (2,5 triệu năm 2015). Chúng tôi động viên nhau sẽ kiếm được tiền trong tương lai và thử nghiệm Food Photography trong 6 tháng, nếu không thành công 2 đứa trở về với công việc cũ. Tôi đã bỏ làm giáo viên, bỏ làm thiết kế dù đã có lúc nghĩ mình rất yêu công việc này, muốn làm nó cả đời nhưng lại bắt đầu thêm lần nữa với nghiệp ảnh… Nhiều người sẽ nói tôi ngu ngốc tốn bao nhiêu năm ăn học và không chịu yên phận. Nhưng nếu tôi không thử tôi không thể biết mình thực sự muốn gì. Thế là không tiền, không kỹ năng, không quan hệ, không có gia đình giúp đỡ tôi bắt buộc phải thành công với sự lựa chọn này. Bởi vì tôi đã 24 tuổi rồi, tôi muốn mình thật sự làm nên trò trống. Nếu bạn gặp được một người tốt ở bên bạn, bạn cần cố gắng để xứng đáng đồng hành cùng nhau.

Chúng tôi chia nhau từng que thịt xiên 5k, từng chiếc bánh mỳ nuốt muốn nghẹn mỗi lần Đức dắt tôi đến quán ăn sinh viên mà chẳng dám chê. Có ăn là vui rồi, quay sang nhìn nhau cười: “Ngon nhỉ”? 

Lắng nghe và thấu hiểu

Nghĩ một cách tích cực, khi không có nhiều nhu cầu hưởng thụ, chúng tôi sẽ tiết kiệm được tiền và thời gian để học, để làm việc. Nếu không mua vé xem phim tôi và bạn sẽ ở nhà xem chùa trên Pub, nếu không tiêu vặt tôi và bạn có thêm tiền để mua máy ảnh. Nếu không có mọi thứ khác, tôi không quan tâm thế giới ra sao vì người bên cạnh chia tôi từng miếng khổ. Chẳng phải quá tốt cho 1 sự bắt đầu? 

Mọi nỗ lực đều được đền đáp

27993098_1863587117042536_4401177080004293349_o.jpg

Chúng tôi tiến lên rất nhanh và Deto ngày được biết tới nhiều hơn. Chúng tôi xử lý mọi việc nhanh chóng vì ngay từ đầu 2 đứa đã là 1 team. Nếu photo và stylist khác muốn làm chung, họ phải lên kế hoạch cả tuần để hẹn nhau bàn bạc, rồi chọn cái này, chọn cái kia. Nhưng tôi chỉ cần quay sang nói với Đức: “Trưa nay làm trứng chiên, trước khi ăn để lại chụp ảnh đã nhé”! .

Từ chiếc bánh mỳ 2.5k giờ chúng tôi đã ăn bánh mỳ kẹp thịt 15k, sau đó chúng tôi có tiền đi ăn Pizza. Nỗ lực của chúng tôi được đền đáp xứng đáng. Client lớn, được đi nhiều, ăn nhiều và không bao giờ tới quán sinh viên ở cổng trường Kiến Trúc của nữa. Nhiều lúc tôi tự hỏi điều này có thật không?

IMG_7623.JPG

Thật may mắn khi tôi và Đức luôn bên cạnh nhau để củng cố tinh thần. Bạn tiếp nhận những lời khuyên của tôi và làm việc rất chăm chỉ. Tất cả những kỹ thuật mà bạn có là tự học, bạn vẫn có ảnh đẹp khi người ta chê bạn không có thiết bị tốt. Bạn là một tấm gương cho những lứa photographer sau học tập. Thi thoảng tôi hay bị xao nhãng thì bạn là người kéo tôi lại vào guồng. Cứ như mọi thứ đi đúng hướng. Đây là khoảng thời gian tuyệt đẹp với chúng tôi. 

Sẽ có lúc đoàn tàu đi chệch hướng

2C0E1C35-AB37-43D4-8609-C3B3ED3DD280.JPG

Nếu mọi thứ diễn ra dễ dàng, có vẻ không bình thường lắm. Đức muốn làm cái này, tôi muốn làm cái kia, cãi nhau là điều không tránh khỏi trong chuyện làm việc nhóm của đám creative. Sau khi bắt kịp Đức, tôi vẫn giữ guồng quay đó để cố gắng trong công việc vì vừa phải làm sáng tạo vừa phải làm account khiến tôi luôn chân luôn tay. 

-      Tôi muốn mọi thứ được sắp xếp có hệ thống nhưng cộng sự của tôi vẫn lan man hung phấn trong thời kỳ xây portfolio. 

-      Tôi muốn dịch vụ tốt hơn nữa ngay cả khi khách hàng chưa phàn nàn, Đức muốn có thời gian nghỉ ngơi. 

-      Tôi muốn cân bằng giữa nghệ thuật và thương mại, Đức muốn làm việc theo cảm xúc.

-      Tôi dễ dàng thích nghi với mọi hoàn cảnh, Đức hay bị tác động bởi xung quanh.

-      Tôi sẽ truy tận cùng lý do của mọi vấn đề, Đức sẽ ngại đối mặt.

Tôi lớn hơn Đức 1 tuổi và từng đi làm bên ngoài nên có kinh nghiệm sống hơn 1 chút, dù sao thì không ai hoàn hảo cả nên tôi có thời gian để đợi bạn thay đổi. Sau đó Đức hài lòng với việc chuyên môn chụp ảnh, tôi lo tất cả mọi việc còn lại:  art director, account, marketing, graphic design, food stylist, props, thậm chí là producer. Ai mạnh mặt nào hơn thì người đó đảm nhiệm sau đó tôi dần kiểm soát tất cả mọi thứ. Tôi tận hưởng thành quả và xây dựng niềm tin mình phải chạm tay vào mọi thứ để dẫn Deto đi đúng hướng.

Không ai lắng nghe

IMG_0285.jpg

Đức thấy tôi có thể tự lo liệu nên không muốn chạy đua với tôi nữa. Bạn bắt đầu chậm lại còn tôi thì ngày càng nhanh hơn, mạnh mẽ hơn. Bây giờ đến lượt bạn đuổi theo tôi giống như tôi đuổi bạn trước kia. Bạn an phận hơn và không san sẻ khó khăn với cộng sự. Bạn sớm có được một số thứ bạn muốn mà không phải qua bất kỳ công ty nào như bạn bè đồng trang lứa, bạn bớt đi sự khát khao học hỏi. 

Tôi phàn nàn rất nhiều, bạn không thay đổi thái độ vì đã quen vậy rồi. Bạn không còn lắng nghe để tiến bộ hơn. Tôi gồng mình lên ngày này qua ngày khác chống chọi với áp lực để cố giữ mọi việc đúng ý mình. Phải thú nhận rằng quyền lực là một chất gây nghiện và bạn chỉ mong muốn kiểm soát nhiều hơn thôi. Tôi thắng bạn trong mọi cuộc tranh cãi, và sẽ không vui nếu ai trái ý mình. 

Khi kết nối không còn…

Tôi sẽ không để Đức ra quyết định vì tôi nghĩ mình làm còn nhanh hơn cớ sao để bạn làm rồi tôi phải đi sửa lại. Có những lúc bạn muốn nói ra suy nghĩ nhưng hình như lại sớm bỏ cuộc vì nhìn nét mặt của tôi mà hoảng sợ. Tôi có một vài thay đổi trong khoảng thời gian này… Tôi làm mọi thứ rất nhanh, nhanh đến nỗi không ai trong team theo kịp và nghĩ rằng mọi người không chịu vận động. Tôi không ngại va chạm, sát phạt bất kỳ ai vì tôi nghĩ rằng mọi người cần phải mạnh mẽ mới sống lâu được. Đôi lúc cũng cảm thấy mình nói những điều làm người khác đau lòng nhưng tôi còn đang bận quan hệ khách hàng với sắp xếp lịch chụp hơi đâu mà đi đo lường cảm xúc của người khác. Tôi giận dữ với mọi thứ xung quanh và nóng tính hơn bao giờ hết. Từ một người không được san sẻ, gồng mình với áp lực tôi đã trở nên khô khan và chẳng muốn lắng nghe ai nữa. Tôi bỏ viết blog gần 1 năm vì chán. Tiền kiếm được nhiều hơn chẳng làm tôi vui hơn. Nhìn trong gương quầng thâm ngày một to và những bức ảnh Đức chụp lại tôi luôn trong tình trạng cau có. Nhiều lúc tôi chỉ muốn bỏ cuộc, tôi cũng nhìn thấy sự thất vọng tương tự trên khuôn mặt của Đức. Chúng tôi cãi nhau liên miên và ngày 1 xa cách. Chúng tôi hoàn toàn mất kết nối.

Cố chấp

Tôi đã nghĩ mọi người nên follow được mình. Nhưng thực tế không như vậy. Khả năng mỗi người một khác nhau, dù cố gắng nhưng kết qua không giống nhau hoàn toàn được. Bạn cũng không thể ép người khác suy nghĩ giống mình hay đặt quá nhiều kỳ vọng. Bạn chỉ là 1 con người bạn không nên kiểm soát tất cả mọi thứ đến nghẹt thở. Càng nắm chặt thì chỉ làm người ta muốn thoát ra như cát trong tay. Đôi lúc tôi khiến mọi người e sợ mình dù tôi không chủ đích làm như vậy. Cho đến một ngày tôi thật sự nhận ra mình đã nhầm.

 Làm lại từ đầu

Em tôi nói rằng: “Tại sao chị phải làm mọi thứ nhanh như vậy, ngay cả ăn cơm lúc nào chị cũng xong trước cả nhà. Chị không nhai à?” Hả? Tôi suy nghĩ về việc mình có nhai hay không suốt một ngày. Hôm sau tôi thử ăn chậm lại thì đúng là hầu như tôi đã không nhai. Nếu ăn không nhai trong 2 năm thì chắc là tôi còn làm nhiều điều sai lắm. Ngay cả bản thân mình mà mình còn đối xử tệ với nó. Tại sao việc hoàn thành nhiệm vụ thật nhanh lại ám ảnh tới mức tôi ăn không nhai? Cảm giác như nếu tôi không nhanh nhanh lên thì mai tôi chết vậy. Tôi luôn muốn mọi người theo được nhịp của mình và nghĩ rằng họ lười biếng nếu không đáp ứng được yêu cầu.

Thứ lỗi…

Lần này đến lượt tôi đã không lắng nghe. Tôi đã tưởng mình giỏi, mình lo được hết nhưng chỉ làm mình kiệt sức và mất kết nối với mọi người. Tôi nhận ra dù tôi có giỏi đến đâu nhưng nếu chỉ làm 1 mình thì tôi chẳng thể đi xa được. Dù tôi có thích đọc sách tâm lý học hay kinh tế vĩ mô thì cũng không thể ép cộng sự của mình ngừng chơi game. Tôi đã giận dữ khi phải lo nấu nấu nướng nướng mà không để ý rằng Đức cũng đã dọn dẹp nhà của cho tôi nhiều lần. Khi tôi từng nản chí thì Đức là người kéo tôi lại. Chúng tôi đã từng rất ăn ý với nhau mấy năm trước. Từ khi nào mà chúng tôi ngừng lắng nghe nhau. Từ khi nào mà tôi cứ tỏ ra thiếu tôn trọng với cộng sự của mình?

Tôi đã chọn tham lam công việc, lẽ ra tôi không nên cáu giận. Vì nếu đó là lựa chọn của bạn bạn phải có trách nhiệm với nó. Nếu bạn chọn người  đó là cộng sự bạn phải tin tưởng. Bạn không thể vừa khác lấy đi cơ hội của người khác vừa muốn họ thể hiện khả năng. Để làm gì chứ nếu ăn cơm không nhai và sau đó tự mình đi chữa dạ dày? Lý trí và cảm xúc hết lần này đến lần khác xỏ mũi nhau. Đã đến lúc chậm lại để cân bằng và để cả 2 cùng có cơ hội cố gắng tương đương nhau như trước đây. Deto như một đoàn tầu kết nối nhiều người như nhiều toa với nhau, thi thoảng có lúc chệch hướng do đi qúa nhanh hay do chọn sai lộ trình nhưng quan trọng là nhận ra để cùng nhau khắc phục kịp thời. Nếu tiếp tục cố chấp chỉ gây ra tai nạn mà thôi.

Nếu ngày đó chúng tôi dễ dàng bỏ cuộc, nếu ngày đó đã định đặt dấu chấm hết sau mỗi cuộc cãi vã thì chúng tôi đã không có Deto như ngày hôm nay. Chắc gì cỏ bên ấy đã xanh hơn bên này? Ai cũng vậy thôi đều phải bỏ công bỏ sức mới tới ngày hái quả. Đừng thấy mặt đất cằn cỗi đã vội bỏ qua. Chưa kịp đào sâu, chưa kịp chăm bón thì còn bỏ lỡ nhiều thứ tốt đẹp ở ngay trước mắt. Chỉ cần thêm 1 chút nữa nhẫn nại thôi. Bạn và tôi đã trải qua nhiều khó khăn với nhau lý do gì khi gần đến ngày hái quả mà chúng ta chấm dứt đúng không? 

Gửi những bạn trẻ đang tìm cộng sự cho mình: “Hãy nhẫn nại một chút nếu người bên cạnh chưa bộc lộ hết khả năng. Hãy cho nhau them cơ hội để làm việc thật tốt. Thành quả bạn nhận được sẽ tương đương với công sức bạn bỏ ra”.

892234_600821933319067_1669088765_o.jpg

Gửi Đức: “Em vẫn cảm thấy may mắn khi gặp được anh dù chúng ta có xảy ra chuyện gì đi nữa. Xin lỗi vì đã không lắng nghe nhiều hơn...”